Post No. 117

Cô đã từng nghĩ có thể gặp lại anh ở bất cứ nơi nào, ừ thì Trái Đất tròn mà, người gặp người là chuyện bình thường. Chỉ là có đôi khi số phận cứ thích làm người ta bất ngờ.

Cô cùng sếp đưa đại diện của bên hãng cung cấp vào tiếp xúc thị trường và gặp một số khách hàng quan trọng trong Sài Gòn. Trừ việc lịch trình có chút căng thẳng do không có nhiều thời gian, thì mọi thứ nhìn chung cũng khá thoải mái vì hai đại diện bên hãng cũng rất dễ chịu với cô.

Trưa hôm ấy, ngay sau khi vừa gặp một khách hàng lớn, cô cùng sếp tiễn hai đại diện bên hãng về khách sạn, thì sếp cô nhận được cuộc gọi từ một người bạn hẹn ăn trưa nên cô một mình trở về nơi ở. Đáng lẽ cô đã có thể treo biển không làm phiền, không màng ăn uống mà ngủ hết một buổi chiều không có lịch gặp mặt, thế nhưng… Đời vẫn cứ là không như mơ khi cô vừa thiu thiu ngủ thì nhận được cuộc điện thoại của sếp nhờ cô mang tài liệu đến.

Thôi được rồi, cái phận người làm thuê. Cô nhẫn!

Cô mang tài liệu và laptop nhà hàng của một khu nghỉ dưỡng lớn. Mọi người đang ngồi quanh một chiếc bàn tròn, phục vụ bàn đang thu dọn đồ ăn và bát đĩa, đồng thời mang lên một số loại đồ uống, chắc có lẽ là vừa ăn xong. Cô để ý thấy khách hàng là một người phụ nữ chắc cũng tầm tuổi sếp cô, ngoài ra còn có hai chị em sinh đôi, có lẽ là con gái của khách hàng.

“Mẹ, anh gọi điện bảo đến rồi này. Con bảo anh lên đây ngồi nhé?” Một trong hai cô bé nói với khách hàng của cô.

“Ừ, con bảo anh lên đây.”

“Lần trước em có nghe chị kể con chị đi du học mới trở về đúng không?” Sếp cô tranh thủ trao đổi vài lời trong khi cô ấy xem tài liệu.

“Con trai chị đi Hà Lan đấy, học mãi mới xong để mà về. Lắm lúc chỉ sợ nó ở lại luôn thì thôi rồi.”

Hà Lan à? Cô mỉm cười, ở Hà Lan cũng có một người cô vừa muốn gặp, lại vừa muốn tránh. Tâm trí cô lơ đãng phiêu du trong khi lặng lẽ quan sát nhà hàng lớn, cố gắng phân tán mình khỏi dòng hồi tưởng về một quá khứ năm nào.

“Này, chị có thấy chị ấy trông quen quen không?” Tiếng thì thầm của hai cô bé kéo cô trở về với thực tại.

“Chị cũng thấy thế.”

“À, em nhớ ra rồi.” Một trong hai cô bé reo lên. “Chị nhớ điện thoại của anh không? Anh chụp kha khá ảnh của một chị…”

“Đúng đúng! Chị nhớ, giống chị ấy thật ấy. Nhưng cũng không chắc lắm. Người với người giống nhau là chuyện bình thường mà.”

Cô giật mình, trong lòng có gì đó hoảng hốt. Cô tự an ủi mình là không có chuyện gì đâu, thế nhưng vẫn không thể ngăn nổi sự bất an đang dâng lên. Cô có dự cảm không lành. Cuộc hội thoại này khiến vị khách hàng nữ kia chú ý. Cô ấy ngẩng đầu lên quan sát cô một chút, còn cô chỉ có thể lặng lẽ tiếp tục nghịch nghịch chiếc điện thoại trong tay, vờ như không nghe thấy gì.

“A, anh đến rồi kìa.”

Không nén nổi tò mò, cô cũng ngẩng đầu lên xem.

Vẫn khuôn mặt ấy, dáng người ấy, nụ cười ấy, chỉ là mái tóc ngắn hơn một chút.

Mất đi vài phần ngây ngô tuổi học trò.

Lại thêm vài phần trưởng thành chững chạc.

Sáu năm thanh xuân của cô…

Cô lại cúi xuống nghịch điện thoại vờ như không thấy gì, cố gắng giấu đi những cảm xúc rối bời trong lòng.

Sớm hay muộn gì cũng sẽ gặp lại, chỉ là gặp hơi sớm một chút thôi.

Bình tĩnh nào!

Bình tĩnh nào!

Không sao đâu!

Nghĩ là vậy, nhưng cô lại chẳng thể ngăn lòng mình chạy loạn như con nai. Cô đứng ngược sáng, còn anh đứng xuôi chiều sáng, chắc là chưa kịp nhìn rõ cô đâu nhỉ? Không kịp nói gì với sếp, cô xoay người bước về phía cửa ngược với hướng anh đi, tỏ vẻ bình thản nhất có thể, nhưng bước chân có phần nhanh lại không giấu nổi tâm tình có phần hốt hoảng muốn vội vã trốn tránh. Cô cần ra khỏi đây trước, rồi sẽ gọi cho sếp lấy lý do gì đó sau.

Ấy thế mà, các cụ vẫn nói chạy trời không khỏi nắng quả là không sai. Cô đi không nổi. Lần này không phải là sếp gọi lại, mà là vì có một cánh tay kéo cô lại thật mạnh, khiến cô rơi vào một lồng ngực vững chãi. Trái tim cô đột nhiên hẫng một nhịp, cô vẫn là không đủ nhanh. Ngẩng đầu nhìn thấy môi anh hơi cong lên và ánh mắt mang ý cười, cô nuốt nước bọt. Cô tiêu rồi!

“Wow, thật đẹp nhaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa!!!”

Em gái anh xuýt xoa khiến cô như chợt tỉnh, cố thoát khỏi vòng ôm của anh, nhưng cổ tay trái vẫn bị anh nắm chặt. Cô ngại ngùng hướng mọi người mà cười, thật không biết đối mặt thế nào với vẻ sửng sốt của sếp cô với mẹ anh nữa.

Từ khi nhận được hình ảnh của cô mà hai em gái lén chụp rồi gửi cho mình, anh đã cuống hết cả lên rồi. Từ sau đêm ấy, cô trốn lâu đến như vậy vẫn không chịu gặp anh. Anh tìm kiếm đến muốn điên lên rồi mà vẫn không thấy cô. Điện thoại thì không liên lạc được, đến Tâm cũng không biết cô ở nơi nào.

“Để xem lần này em trốn thế nào.” Đôi môi anh lướt qua tai cô mang theo lời cảnh báo.

 

Phen này cô thật sự là chết chắc!!!

 

11/10/2017.

Advertisements

Post No. 116

Đợt gần đây mới phát hiện ra ta bị không thích đụng chạm. Từ xưa vốn đã vậy rồi, nhưng phải đến mấy hôm gần đây mới để ý. Cũng không biết vì sao lại thế, nhưng ta tự động bài xích sự động chạm từ cả nam và nữ, trừ bạn rất thân thiết siêu siêu thân thiết và gia đình. Không lẽ lại thành giống Ngôn Túy Túy với Phùng Thính Vũ rồi? Nghĩ đi nghĩ lại thì ta cũng không thích yêu đương, không thích các loại quan hệ xã hội, bạn bè chẳng có mấy, lại còn không thích quá gần gũi người khác.

Kể ra thì thấy bản thân cũng kỳ lạ thật, lâu lâu lại nhận ra là mình có vẻ ngày càng xa cách lũ bạn, nhưng rồi cũng kệ vì quen rồi thì biết làm sao?

Ta cũng chẳng biết đây có tính là một thói quen xấu không nữa…

Ta đang cố để viết trở lại. Lâu rồi không viết lách, đến ngòi bút cũng mòn rồi. Ta lại quay về với sổ với bút, vì viết trên máy vi tính là ta dễ lười lắm. Hôm qua ngồi cả ngày mới viết được mấy trang ngắn ngủi, đến bao giờ mới hoàn thành những câu chuyện dở dang kia chứ.

Bây giờ đã là tháng thứ bảy ta làm việc ở đây rồi. Sao vẫn không có cảm giác đây đúng là nơi mình nên ở lại nhỉ?

Thu về rồi, chỉ chờ đông sang nữa là tuyệt vời. Hy vọng sẽ có một mùa đông siêu đẹp và thật lạnh. Mọi người có vẻ thích mùa thu nhất, nhưng ta lại thích mùa đông hơn. Cũng không biết là vì sao nữa, chỉ là thấy cái lạnh ấy thật tuyệt vời.

 

12/09/2017.

Post No. 115

Đã bốn tháng kể từ ngày ta chuyển sang chỗ làm mới, nhanh thật đấy. Bốn con mèo giờ cũng mỗi người một phương trời. Hương Hương thì về lại với Crowne, Ngân Ngân thì về nhà một thời gian, má Lu cũng đang tận hiến trong Nghệ An. Cuộc đời này kể cũng kỳ lạ, cho con người ta gặp nhau, biết nhau, thân nhau, nhớ nhau để rồi lại xa nhau như thế. Cũng không biết đến khi nào mới có thể gặp lại, thôi thì vẫn cứ hy vọng, một ngày không xa, lại có thể hội tụ đủ biệt đội mèo lười.

Trong khi mọi người đang quyết tâm làm việc và kiếm tiền, ta vẫn đang trong quá trình tìm xem rốt cuộc mình thích cái gì. Không muốn làm, không thích làm, đối với công việc hiện tại chẳng hề có chút hứng thú. Rốt cuộc thì ta đang tìm kiếm cái gì nhỉ? Chính ta cũng không rõ. Dù rằng đã hứa là sẽ thật sự suy nghĩ xem mình muốn gì và cần gì, nhưng ta không thể tập trung nổi, hoàn toàn không muốn nghĩ. Mọi người nói như kiểu dễ lắm, ừ, chắc đối với họ thì dễ. Cứ tìm một mong muốn, một động lực nào đó, rồi vin vào đấy mà cố gắng các kiểu. Biết là thế, nhưng động lực của ta là gì? Không có thứ gì là vô cùng muốn, kiểu sống chết muốn phải có cho bằng được. Cũng không tìm thấy mục tiêu gì. Ta chỉ đơn giản là có sao sống vậy, lắm khi dễ thỏa mãn đến mức ta cũng tự ghét chính mình. Rốt cuộc thì ta sống trên đời này làm gì nhỉ?

Hahaha.

Cũng không nghiêm trọng đến mức đấy đâu mà, thôi kệ đi. Chỉ là có chút nản vì không có mục đích sống thôi.

Sắp tới ta sẽ vào công tác trong Sài Gòn mấy hôm. Chắc là mệt nhưng sẽ đi gặp hết một loạt bè bạn. Ta muốn đi chu du khắp thế gian, muốn đưa cả mẹ đi cùng. Lắm khi thấy mình thật tệ, chẳng đủ khả năng đưa mẹ đi đâu cả, mà mẹ thì cũng thích đi lắm. Bao giờ cho có thật nhiều tiền nhỉ?

Ta vẫn luôn không có tinh thần làm việc khi ở công ty này. Chà, chắc phải xem lại thôi.

Haiz. Một ngày lại qua và chẳng làm được gì.

 

22/06/2017.

Post No. 114

Ngày đầu tiên của tuần mới, có vẻ như là làm ở đâu cũng vậy, lúc nào ta cũng có cảm giác như mình chưa được nghỉ cuối tuần đã phải đi làm luôn rồi. Ta đã ở chỗ làm mới được một tuần rồi đấy, vậy mà vẫn chưa có cảm giác hòa nhập nổi. Chắc là từ từ rồi sẽ ổn thôi, có lẽ hơi hoang mang chút là bởi vì mấy kiến thức về chuyên môn thì ta lại phải tự bơi, thì có ai làm mảng của ta nữa đâu. Haiz. Nhưng mà cứ cố vậy, biết làm sao được. Đến đâu hay đến đó, nếu không được thì thôi lại đi vậy. Nghĩ lại thì hồi mới vào khách sạn cũng thế mà, ban đầu nản dễ sợ, nhưng xong cuối cùng lại đâu vào đấy, kể cả hồi ở SU cũng thế mà. Cố lên ta ơi!!!

Trời lại ấm lên rồi, mùa đông năm nay cứ thấy không trọn vẹn sao sao đó. Nhưng mà thôi, lạnh quá thì khổ người dân các vùng khác, thế này cũng được vậy.

Hôm thứ sáu ngồi ven hồ uống bia ăn mì. Hôm thứ 7 uống bia ở Lương Ngọc Quyến xong mới đi một vòng hồ. Bây giờ thì sổ mũi đau họng, ta lại phải về làm bạn với thần dược Coldi B và ôm cuộn giấy đa năng TT_TT. Xoang khổ ghê cơ, nhưng mà vui.

Thứ năm này Ngân Ngân với Hương Hương và má Lu rủ đi ăn với đi xem phim. Nhớ ghê! Mỗi lần gặp mọi người là ta lại tự động hóa thân thành con mực tuyệt vời ông mặt giời nhất Vịnh Bắc Bộ với điệu múa mực đặc trưng. Hahaha, ít ra thì ta cũng được coi là linh vật của cả phòng. Chẳng biết bao lâu nữa thì mỗi người một nơi…

Thứ hai đầu tuần đầy sóng gió. Mới sáng ra gặp mặt chú đã bảo chuẩn bị lên gặp chú. Ta cứ nghĩ chỉ hỏi han tình hình công việc và kiểm tra kiến thức về sản phẩm. Hỡi ôi, lầm rồi cưng ạ. Chú lên giao cho sản phẩm mới để nghiên cứu chuẩn bị bài thuyết trình vào cuối tuần và tuần sau thì lên kế hoạch kinh doanh. Hỡi ôi, ai giết ta luôn đi. TT_TT Bơi trong cái bể này thật khó sống mà. Cầm tài liệu mà run rẩy lẩy bẩy, nghe chú nói mà tự động viết ngay vào sổ tay mấy câu cảm thán muốn tự sát. TT_TT. Sao lại có thể giao cái việc quan trọng này cho ta chứ hả hả hả hả hả???

Thôi nói chuyện vài câu với Saru rồi bắt đầu làm vậy. Sóng gió cuộc đời TT_TT.

 

27/02/2017.

Post No. 113

Tranh thủ viết vài dòng trước khi đi ngủ.

Ngày mai là ngày ta bắt đầu công việc ở chỗ làm mới. Cũng không biết quyết định của mình như vậy liệu có là đúng đắn, không biết sau này rồi sẽ ra sao, nhưng trước mắt cứ thử đã nhỉ. Hì, nghe mẹ Dương Bùi phán Tarot thì bảo ta quyết định chuyển việc như vậy là quá chuẩn, và ta sẽ rất thích công việc sắp tới. Ừ, cũng hy vọng là như thế.

Ngày chia tay mọi người ở chỗ làm cũ, Ngân Ngân với Hương Hương cũng lưu luyến lắm cơ, Hương Hương còn khóc nữa chứ, làm ta thấy tệ thật tệ. Thật ra lúc đi cũng chỉ đắn đo mỗi hai chị gái này, haiz, phòng có ba chị em đã làm muốn kiệt sức, bây giờ ta đi bỏ hai chị ở lại, đúng là bơi trong công việc luôn. Hôm thứ sáu vừa rồi hẹn nhau đi ăn cưới anh Nam. Ta đến từ 5 giờ hơn định đi cùng bên FO, vừa vào lại phòng làm việc thấy Hương Hương kiểu như sắp khóc đến nơi, nhìn thấy ta như vớ được cọc, mếu máo bảo chị sắp chết mất. Ta thấy tội ghê mà cũng buồn cười, thế là lại ngồi xuống lấy code của Hương Hương để làm đỡ cho. Nhưng mà ta cũng chỉ làm đến gần 6 rưỡi thôi rồi đi, vì mời từ 5 rưỡi mà, đến muộn quá. Phải gần 8 giờ Ngân Ngân, Hương Hương với anh Lu mới đến, haiz, nghe nói ăn cưới xong còn phải quay về làm tiếp.

Ta đang bắt đầu thử một mối quan hệ mới. Cũng không biết sẽ ra sao, nhưng mà cứ thử thôi. Hahaha. Nhiều khi thấy mình thật vô trách nhiệm, nhưng mà cũng kệ. Cũng có nhiều cái mới, nhiều cái mình cần thay đổi và thích nghi dần, đành phải cố thôi. Nhưng mà ta tự thấy mình còn nhiều trở ngại, kiểu không thích phụ thuộc, không quen được chăm sóc, không quen mấy kiểu lãng mạn sến súa, bla bla bla… Mà ta lại có xu hướng từ chối việc thích nghi, ta nghĩ là vì có phần nào đó vẫn không tin tưởng, hơi bất an xíu, chắc tại ta luôn mặc định một kết thúc không có hậu cho các mối quan hệ tình cảm. Bản thân ta thường có một rào cản hơi lớn, ngại bắt đầu một thói quen mới, một mối quan hệ mới, chủ yếu là vì ta không muốn nó kết thúc, nên ta không bắt đầu.

Chắc có lẽ ta là một kẻ hâm hâm đầy mâu thuẫn. Ta có thể yêu một người nhưng lại không tin vào tình yêu, và ta không tin vào tình yêu nhưng lại vẫn yêu người ta. Hahaha. Kỳ quặc nhỉ! Nhưng mà thôi kệ, cái gì rồi cũng sẽ thay đổi. Đây mới chỉ là bắt đầu của hai tháng thử, qua hai tháng, nếu ổn thì sẽ tính tiếp sau. Ai mà nói trước được thời gian ấy sẽ thế nào.

Lảm nhảm tạm thời là như thế vì ta đang chẳng nhớ thêm ra được cái gì cả.

Hy vọng ngày mai sẽ là ngày tuyệt vời đối với ta.

19/02/2017.

Post No. 112

Đau mắt đỏ thật đúng là vô cùng khó chịu. Trải qua một tuần lễ, nhầm, phải đến 20 ngày bị đau mắt mà ta muốn rồ cả người. Lúc nào cũng cộm, nhòe, mờ, chảy nước mắt và quan trọng là phải nhỏ thuốc liên tục. Lúc bị đau mắt thì đương nhiên là nên tránh tiếp xúc với máy vi tính và điện thoại, nhưng mà biết làm sao được, công việc thì đòi hỏi suốt ngày dán mắt vào màn hình, có muốn rời ra cũng khó, thế nên là thị lực của ta cứ gọi là xuống cấp trầm trọng.

Lúc mắt khỏi rồi thì mờ, sáng nào vừa mới đi làm cũng phải ngồi soi báo cáo. Hỡi ôi, mắt ta cách màn hình vi tính chắc chẳng được một ngón tay mà vẫn không nhìn thấy gì, đeo kính vào cũng chẳng khá gì hơn, làm sai báo cáo mấy lần bị sếp gọi điện sang góp ý. Ta đã từng nghĩ nếu mọi người có thể thấy ta bị đau mắt mà tự giác nhận làm giúp ta mấy ngày thì có phải tốt không. Nhưng mà, việc của ta mà, ta không nhờ thì ai làm, chưa kể là mọi người cũng bận mà. Nên là, *nhún vai*, ta vẫn cứ làm và không than thở gì, mấy ngày rồi cũng trôi qua, và mắt ta lại bình thường.

Cuối tuần đấy có một cái hẹn đi xem phim và một cái đám cưới, may sao mà mắt kịp khỏi. Ta mừng muốn rơi lệ luôn.

Về cơ bản là đau mắt à, chúng ta không duyên cũng không phận, đời này kiếp này đừng gặp nhau nữa nhé!!!

Chị Liệu đã phải đi xem mắt rồi đấy, liệu sau này ta cũng như vậy không nhỉ? Ở cái tuổi này mà không một mảnh tình vắt vai, không có hứng thú yêu đương, không cần tìm người yêu và không muốn lấy chồng?

Chắc có lẽ thời gian sẽ trả lời, nhưng mà ta không tin tưởng cái trò mai mối giới thiệu này lắm, vì ta khá là không thích tiếp xúc với người lạ. Mà một khi đã không thích thì sẽ không muốn nói chuyện, không muốn tìm hiểu. Con người mà, một khi đã muốn thì chắc chắn sẽ làm được, nhưng nếu đã không muốn thì chẳng gì có thể thúc ép được. Ừ, chắc có lẽ sẽ nuối tiếc về sau, nhưng mà kệ chứ, ít nhất là hiện tại không thấy như vậy, còn lại thì tính sau.

Mấy hôm nay ta ngủ muộn hơn bình thường, chắc tại lên mạng nhiều nên cứ muốn tiếp tục xem hết thứ này đến thứ khác. Có một đợt ta đi làm về mệt quá, ăn cơm xong mới 8 rưỡi tối mà đã lăn quay cu đơ ra ngủ rồi, 11 giờ tỉnh dậy để đánh rắng rửa mặt, xong lại làm con lợn ngủ lăm quay. Thế nên là lên cân rồi!!!

Đợt này ta đi châm cứu bấm huyệt. Mọi người ngạc nhiên lắm vì kim châm vào người mà ta chẳng có phản ứng gì. Đa tạ đã quá khen, chắc tại hở ra là bị cắm kim vào người để lấy máu xét nghiệm nên chắng thấy sợ với lo với đau gì nữa. Xét cho cùng thì cái kim châm cứu nó bé xíu xiu á, chắc phải năm sau cái ghép vào mới to bằng cái kim tiêm.

Bài viết thứ 112 rồi mà vẫn chưa đăng cái gì đó ta viết gần đây. Haiz, tại cũng chẳng có thời gian và cảm hứng để viết, nhưng chắc chắn sẽ đăng trong thời gian tới.

Tạm viết thế đã. Bây giờ đi ngủ.

 

04/12/16.

Post No. 111

You were there when I smiled,

You were there when I cried,

You were there every night…

But then you were gone and nowhere to be found.

I have been with you till the last second, till your last breathe and it makes me miss you even more.

There is a song sung “Sometimes when I miss you, I put those records on.”

Even your only one video, I could not find it now. I am so fucking useless, right?

Babe, I do not know where you are now, all I can do is to wish you a strong, happy life. I am gonna be fine, just miss you so fucking bad. There are so many things I wish I could do with you, however, we ran out of time.

Please don’t let me forget you as to me, you are the only unique one. Not anything or anyone in this world could ever replace you.

 

21/08/2016.